Chủ Nhật, 27 tháng 2, 2011

00 - Loire và nôĩ ám ảnh "hôm nay mặc gì"

Tôi là một cô gái ngoài 20. Nếu không lạc quan thì tôi sẽ nói là "gần 30" . Đầu óc tôi  bị ám ảnh bởi một câu hỏi "hôm  nay mặc gì ?" bởi tôi thích trưng diện, tôi thích thấy mình đẹp. Cảm xúc hay tâm hồn cũng sẽ thể hiện bằng cách này hay cách khác qua những gì tôi mang trên người. Như vậy có thể nói tôi khá thành thật chứ nhỉ ? ai cũng có thể  "đọc" hết về tôi qua những gì tôi mặc... vâng, quan trọng là họ đọc được đến mức độ nào và cảm nhận điều đó như thế nào thôi :) 
Tôi thích ghi lại những suy nghĩ của mình, từ việc lựa chọn quần áo, đồ trang sức, mỹ phẩm hay nước hoa... tới những sự kiện, những mối quan hệ xung quanh, những bước đi của tôi, những thay đổi của tôi, dù rằng không đáng kể, nhưng ghi lại một chút, để sau này nhìn lại và thấy được mình đã sống với ý nghĩa như thế nào - đó là một cảm giác thú vị !


08 Chút mơ mộng về Paris

0




Hãy tưởng tượng bạn tỉnh giấc tại khách sạn tuyệt vời này...bước ra ngoài ban công yên tĩnh, vừa thưởng thức bánh croissant và nhâm nhi ly sâm panh trong khi đang ngắm nhìn tháp Effel sừng sững trước mắt... bữa sáng lãng mạn ấy vẫn diễn ra hàng ngày ở khách sạn Shangri-la, Paris - thành phố trong mơ, thành phố cuả tình yêu, và thời trang !


Hãy tưởng tượng ra mình đang bước trên những con phố dài... Paris, thành phố hoa lệ, đẹp lung linh, hiện đại và cổ điển, thành phố của sự thanh lịch, của những quán cafe, những cửa hiệu sang trọng bậc nhất....hãy tưởng tượng đi... Và để hoàn thiện sự tưởng tượng ấy, hãy biến mình thành cô gái đẹp và thanh lịch nhất, đang nhấp môi ly cafe latte, ở vỉa hè một khu phố cổ kính, chuẩn bị sẵn trong đầu một kế hoạch để mua sắm ...


Hãy mặc một màu thật bắt mắt, bạn sẽ là điểm sáng trên con phố tấp nập. Một chiếc váy liền đơn giản kết hợp với thắt lưng bản nhỏ sẽ chỉ làm tôn lên vòng hai của bạn. Đủ nổi bật, đủ đơn giản, trang trọng và lịch lãm. Đừng quên đôi giày, hãy mang giày da màu đen để tăng sự thanh lịch, và vì vậy túi xách cũng nên màu đen - và hãy thật đơn giản !
Và một phút nào đó, khi đang bước trên đường, bạn chợt nghĩ đến toàn bộ outfit mình đang mặc, mọi thứ đều có một lý do nào đó, và match với nhau từng chi tiết, bạn sẽ thấy mình như đang bước trên thảm đỏ, và mọi con mắt sẽ nhìn vào mình. Bạn sẽ tự tin thẳng lưng, ngẩng cao đầu, sải bước nhẹ nhàng và lắng nghe tiếng gót giày của mình, mỉm cười kín đáo. Người ngoài sẽ không ai nhận ra điều đó, đó là niềm vui của riêng bạn thôi, và hãy cứ tận hưởng điều đó, cho riêng bạn thôi.
Đừng quên xài nước hoa bạn thích, hoặc với bộ trang phục này, Loire mạn phép gợi ý Chanel Chance - mùi thơm nhẹ nhàng nhưng lại giữ mùi lâu, Chance còn có nghĩa là "may mắn" - biết đâu hôm nay bạn gặp được định mệnh của mình ! Bởi vì Loire luôn thuộc nằm lòng một câu rất nổi tiếng cuả Coco Chanel:
“I don't understand how a woman can leave the house without fixing herself up a little - if only out of politeness. And then, you never know, maybe that's the day she has a date with destiny. And it's best to be as pretty as possible for destiny.” - COCO CHANEL 

[ Không thể hiểu tại sao một cô gái lại có thể rời khỏi nhà mình mà không trang điểm một chút - dù chỉ là để cho lịch sự. Và biết đâu, ngày hôm đó cô ấy sẽ có hẹn với chàng trai "định mệnh" dành cho cô ấy - ... ]]

Thứ Năm, 24 tháng 2, 2011

07 Câu chuyện áo phông và những tuyên ngôn


Khi thời tiết bắt đầu dần ấm lên, em sửa sọan lại tủ quần áo của mình và cảm thấy thích thú vì sắp được mặc áo phông. Em có thể liệt kê cả tỷ những lý do em thích mặc áo phông như sau:
· Thoải mái
· Trẻ trung
· Quá dễ kết hợp
· Quá nhiều lựa chọn (dịu dàng với áo nhiều đường bèo trang trí, cá tính với màu sắc đậm và hình thú lạ lẫm, điệu đà với áo đính đá hay cườm lấp lánh)
· Giá cả quá ư dễ chịu
· Chẳng bao giờ lỗi mốt (bà của bạn mặc áo phông, mẹ của bạn cũng mặc áo phông, và rồi con cháu bạn cũng sẽ mặc áo phông)
Và có một bí mật bé xíu đó là em có một nỗi ám ảnh về những chiếc áo phông mang tuyên ngôn của chính mình. Nỗi ám ảnh bắt nguồn từ câu chuyện “tự thú của một tín đồ mua sắm” mà em luôn coi là “quyển kinh thánh” của cuộc đời em. Nhân vật chính trong câu chuyện phát điên lên vì tình địch có mái tóc đỏ của mình nhưng không thể làm gì được, chỉ đành chịu ấm ức trong lòng. Và một người bạn thân thiết của cô – một nhà thiết kế thời trang tài ba và tinh quái đã làm tặng cô ấy một chiếc áo phông với dòng tuyên ngôn: “cô ta là một con khốn tóc đỏ và tôi ghét cô ta.” Khỏi phải nói chiếc áo như một vật thần kì cứu rỗi cuộc đời cô gái ra sao. Em có thể hiểu được cảm xúc của cô ấy khi mặc chiếc áo đó, không có gì tuyệt hơn khi được thẳng thắn thể hiện cảm xúc của mình, được chia sẻ với tất cả mọi người về suy nghĩ của mình, và điều tuyệt vời nhất là những cảm xúc đó được thể hiện bằng một phong cách thời trang.
Khi bạn em bị một cô gái có vòng ngực cỡ bự nói xấu, em đã ước sẽ tặng cô ấy chiếc áo “ cô ta là con khốn ngực chảy và chúng tôi ghét cô ta” hoặc đại loại “những đứa ngực bự thật quá quắt” để cô ấy biết rằng em luôn ở bên ủng hộ và động viên cô ấy.
Khi em chia tay người yêu cũ em đã từng nhủ sẽ may chiếc áo phông với dòng chữ “anh ta là một con hà mã và tôi ghét anh ta” hoặc “ nếu bạn thấy chiếc xe biển số 75xx hãy ném vỡ kính nó”…
Thôi nào, em sẽ dừng lại ở đây, nếu không anh sẽ nghĩ em là con bé điên rồ và quá quắt mất. Em thề là em không ủng hộ bạo lực, đó chỉ là những suy nghĩ khi em quá bùng nổ, ai chẳng có những lúc không kiểm soát được bản thân và cơn tức giận đúng không anh? Và nếu biến cơn tức giận thành sự hài hước trong thời trang thì sẽ rất đáng yêu phải không nào?
Đã đến lúc thôi không suy nghĩ miên man nữa rồi, và để thể hiện tình yêu với áo phông, em hôm nay sẽ lấy chiếc áo phông Tôi Yêu Hà Nội em mua dịp kỉ niệm 1000 Thăng Long mặc thay thế cho chiếc áo sơ mi em đã chọn từ trước. Em đã bảo mà, áo phông rất dễ kết hợp, nên chẳng bao giờ phải quá lo lắng, cùng với chân váy chấm bi trẻ trung và áo vest nhẹ, em hài lòng với sự ngẫu hứng của mình!!!!

Thứ Sáu, 18 tháng 2, 2011

06 Nếu tình cờ thì sao !

Sáng nay, trong khi đang đứng dưới những tia nước ấm nóng từ vòi hoa sen trong phòng tắm, tôi chợt nghĩ đến một kịch bản, cho một cảnh phim thật trớ trêu: Tình cờ gặp lại anh đang đi cùng với cô ấy ở đâu đó, highland cafe chẳng hạn. Thật buồn cười, tôi lại nghĩ ra những tình huống như vậy trong đầu, lại còn hình dung ra cụ thể thời gian điạ điểm. Thế mà tôi lại chẳng kịp ngăn mình lại mà cứ tiếp tục tưởng tượng ra tiếp câu chuyện. 
Tất nhiên tôi tới lịch sự (và xã giao) chào hỏi đôi câu với anh, và đương nhiên hơi mỉm cười chào cô ấy, không quên nhanh chóng lướt qua từ đầu tới chân và dĩ nhiên làm một phép so sánh trong nháy mắt. 
À, tôi tự tin chứ ! Dù gì hôm nay tôi cũng mặc đồ theo kiểu “fabulous” Tông màu chính là màu đen, áo H&M cổ bèo chữ V màu nude gợi cảm mặc với váy ngắn ôm sát. Giày cao gót bọc ren màu đen hơi khiêu khích. Tôi make up nhẹ và son môi màu hồng đậm, hơi trầm để tạo điểm nhấn. Tình cờ thay hôm nay tôi lại dùng Coco Mademoiselle - chắc rằng chẳng xa lạ với anh.
Tôi cũng không quên “đọc” trang phục cuả anh. Anh kỹ tính, những lựa chọn cuả anh - dù trước tới giờ tôi không cho là tinh tế - nhưng tôi biết đó là những lựa chọn xác đáng. Tôi biết rõ nhãn hiệu sơ mi anh thích, thuộc lòng số đo, nắm rõ những chất liệu, hoa văn, kiểu dáng mà anh muốn...tôi cũng biết, nhìn vào giày, thắt lưng và đồng hồ để biết anh hiện đang ra sao, đang trong một cuộc hẹn như thế nào, thay vì hỏi một câu hỏi hời hợt “dạo này anh thế nào ?” 
Mùi anh dùng ngày hôm nay trầm ấm và cũng là một kỷ niệm ngọt ngào của tôi. Bao nhiêu lần gặp anh xong khi về nhà rồi vẫn còn cảm thấy mùi đó còn luẩn quẩn đâu đây, để rôì phát hiện ra mùi đó vương trên vai áo mình, mãi chẳng hết... Bao nhiêu lần sau này trong vô thức tôi luôn tới quầy nước hoa nam và thử đúng mùi đó, nhưng không thể nào giống với trước đây. 


Những câu hỏi giả định cứ đặt ra, những tình huống tưởng tượng cứ xuất hiện trong đầu...nhưng cũng phải tự kéo mình về với thực tại...lát nữa ra ngoài tôi cũng mặc đúng như những gì mình vưà nghĩ. Biết đâu hôm nay... nếu tình cờ thì sao ? 
  


05 - Hoài niệm

Em đôi lúc vẫn bâng quơ nhớ lại những điều đã xảy ra rất lâu về trước... thích ngồi ôn lại kỷ niệm đã qua, nhớ lại những khoảnh khắc nào đó đã từng trải qua.. Nhiều sự kiện dường như được ghi nhớ một cách sống động hơn tất cả các sự kiện khác, chẳng hạn như em vẫn nhớ như in lần đầu em gặp anh đúng 3 năm trước... một buổi chiều đầu năm đầy nắng, còn nhớ rõ trang phục cuả chúng ta, những câu từ đã nói, những bước chân trên cầu thang của khu tập thể cũ, tới quán cafe yêu thích nhất cuả em, mà nơi đó tới nay cũng không còn tồn tại nữa, còn chúng ta, có lẽ cũng chẳng hơn gì. Cũng may mắn thay, trí nhớ của chúng ta dường như cũng lựa chọn, ghi nhớ tốt hơn những chuyện vui và dường như quên đi nhanh hơn với những chuyện buồn thì phải ! 
Hôm nay mở tủ tình cờ thấy chiếc cardigan màu vàng từng mua trong đợt giảm giá nào đó, em còn chưa mặc đến...cảm thấy áy náy vì nó bị “bỏ rơi” nên em cất công sắp riêng một bộ đặc biệt “tông xuyêt tông” và đầy chất “retro” để chút xuống phố thả bộ đi mua tạp chí thời trang và sau đó là buổi hẹn càfe buôn chuyện “thị phi” với bạn bè.
Kết hợp nó với một chiếc áo không tay bằng lụa tông màu tối hơn mặc bên trong, quần màu beige xếp ly chất liêụ mềm và mát, đôi giày buộc dây hơi nam tính tuy nhiên khi đi bộ cảm giác sẽ rất thoải mái và tự do, đặc biệt thích hợp khi cho 2 tay vài túi quần để đi lại ngó nghiêng. Thích nhất là cặp kính gọng sừng “đồ độc” - nó khiến em cảm thấy mình đích thị là kẻ lang thang đầy ngẫu hứng giữa biển người tấp nập cuả thành phố này.
Và rồi chẳng hiểu tại sao chân em lại bước qua nơi đó...


09 - Default ( Mặc định)

Thành thật mà nói, nhiều lúc em ước rằng mỗi sáng thức dậy không phải nghĩ xem mình phải mặc gì, như vậy sẽ tiết kiệm cho em nhiều thời gian lắm lắm ! Nếu một sáng thức dậy lười biếng như vậy, chắc hẳn hôm đó em sẽ mặc một bộ đồ xuề xòa, vơ vội laptop cho vào một cái túi bất kỳ ở gần mình nhất, đeo luôn đôi giày gần chân mình nhất và chạy vội ra khỏi nhà cho kịp giờ làm.
Hỡi ôi rất nhiều khi em đã làm như vậy, quả thực là một sự thú nhận mà rất hiếm hoi em mới tiết lộ: Ngày hôm nay em mặc nguyên chiếc áo thun nhẹ màu xám (màu mặc định thứ 3 của em sau màu đen và trắng), tròng vào người chiếc chân váy tuylip – một trong những chiếc váy dễ mặc nhất và tiện lợi nhất vì trông gọn gàng và làm chân dài ra :P  Tiếp đó là một chiếc blazer nhẹ nhàng khóac bên ngòai, vì tất nhiên em phải đi làm.  Em vẫn gọi nó là chiếc áo blazer thần kỳ vì nó có thể mặc với bất kỳ áo gì ở bên trong mà vẫn đủ lịch sự..  điều này khiến em thấy rất thỏai mái ! Và mất không đến 5 phút để có thể ra khỏi nhà, cộng với đôi giày màu đen đơn giản nhất, một sự mặc định cần thiết nữa …
May cho em, dù có vội vàng ra khỏi nhà, thì với những mặc định hợp lý, em đã không trở thành thảm họa của ngành thời trang. Nên em cũng xin mách nhỏ rằng, nên tự đặt cho mình một số quy tắc nhất định, sẽ tiết kiệm nhiều thời gian và nhất là không tự biến mình thành thảm họa!!

04 - cô nàng rắc rối


“… I can’t decide whether you should live or die….
Oh I could throw you in a lake or feed you poisoned birthday cake….
I won’t deny I’m gonna miss you when you’re gone…”

“… em không thể quyết định nên để anh sống hay chết…
Ồ, em có thể đẩy anh xuống hồ sâu hoặc tặng anh chiếc bánh sinh nhật tẩm thuốc độc….
Em không phủ nhận em sẽ nhớ anh khi anh không còn nữa”

Lời bài hát của ban nhạc Scissor Sisters thật trùng khớp với những suy nghĩ trong em lúc này. Anh và em, đã một thời gian khá dài chúng ta tưởng chừng như “nương tựa” vào nhau. Đến bây giờ em cũng không biết dùng từ gì để gọi tên môi lien hệ giữa chúng ta. Điều đó đối với em đang dần trở nên khủng khiếp. Em sẽ thích thú nếu chừng nào mối quan hệ chúng ta chỉ là trò chơi… Nhưng em lo lắng nó sẽ trở thành nỗi ám ảnh, trở thành thói quen em không thể từ bỏ.
Anh, có những lúc tàn nhẫn quên đi sự thật rằng em có tồn tại trong cuộc sống “cố làm ra bận rộn” của anh.
Anh, có những lúc hiền khô và thiếu thốn tình cảm đến tội nghiệp.
Anh, co những lúc bỗng trở thành người tình cảm, biết quan tâm chu đáo khiến em muốn trốn chạy.
Nhưng, đợi một chút, em đang tự hỏi, bản chất phức tạp của mối quan hệ này là do em hay do anh? Co phải em còn quá trẻ con khi tham gia vào trò chơi này? Nói cho em biết đi anh, có phải giữa anh và em chỉ là trò chơi.
Em biết bản thân em là con người phức tạp, ưa thích sự rắc rối bởi vì em thích thế. Thật đáng tiếc, em sinh ra để viết những câu chuyện rắc rối mà. Giống như cách luôn chọn trang phục của em theo kiểu “not a girl but not yet a woman” (không còn là cô bé nhưng cũng chưa là người phụ nữ trưởng thành). Giống như hôm nay em chọn cho mình chiếc váy xếp ly trẻ trung. Chiếc váy làm em trông giống 1 cô bé nữ sinh trung học. Em biết ở tuổi mình mà mặc thế này có đôi phần không phù hợp, em hoàn toàn nhận biết được điều đó nên em chọn cho mình thêm chiếc áo len trắng đơn giản, cổ điển mà trang nhã, một chiếc áo len trắng đơn giản, dễ kết hợp là thứ mà bất cứ phụ nữ thanh lịch nào cũng nên có trong tủ quần áo của mình. Và để thêm chút “phức tạp” cho bộ trang phục này, em chọn thêm một đôi giày đen bọc ren đen và chiếc ví đầm cũng bọc ren đen sang trọng, bí ẩn, đối lập với sự thơ ngây của áo và váy.
Anh thấy không? Em luôn là hiện thân của rắc rối và của những sự mâu thuẫn. Em sẽ không thể nào ra đường mà quên chút phớt hồng cho móng tay và đôi môi, và cả mùi hương quý phái của Coco Mademoiselle nữa.
Em đã hoàn tất hình ảnh một EM, một chút bí ẩn, một chút ngây thơ, một chút ngọt ngào, một chút quyến rũ.
Và vì em rắc rối nên em mới tham gia vào trò chơi của chúng mình, và chính em mới la người chủ động đi tiếp hay dừng cuộc chơi này anh ạ.

like button

Related Posts with Thumbnails
Bookmark and Share

Made by Lena